Nợ xấu có còn là vấn đề của hệ thống

Tỷ lệ bao nợ, tính bằng Dự phòng/Nợ xấu, đại khái cái assumption (giả định) của nó là nếu 100% nợ xấu thì dự phòng cũng bấy nhiêu. Nhưng thực ra, nếu đúng 100% thì chỉ nợ nhóm 5 mới cần dự phòng 100%, nên cái tỷ lệ này cũng chẳng nói lên được gì.
Với mình, tỷ lệ này không quan trọng lắm. Trước đây, khi tỷ lệ này lên vài trăm phần trăm, ai cũng nghĩ an toàn; giờ hệ thống tăng nợ xấu thì giảm xuống thôi, cũng chẳng khác biệt mấy.
Theo mình, nợ xấu chỉ là vấn đề khi nó gây đổ vỡ dây chuyền, đẩy lãi suất tăng hàng loạt, và crash (sụp đổ) thanh khoản khắp nơi. Nếu không, nó chỉ như một tài sản rủi ro, cần dự phòng thôi.
Tâm lý nợ xấu là vấn đề ăn sâu từ giai đoạn 2010-2013, khi nó gây nghẽn thật. Nhưng nếu nhìn theo quan điểm mới (Basel), từ lúc tài sản chưa phải nợ xấu đã phải có portfolio (danh mục) và dự phòng, tính trên vốn luôn. Vậy nên bao năm nay hệ thống chi cổ tức như bố thí, giờ lấy ra “absorb” (hấp thụ) thôi. Nếu nó không tác động đến an toàn hệ thống, thì… nó chỉ là tài sản bình thường. Nên về dài hạn, nợ xấu chỉ là vấn đề khi và chỉ khi nó không được cơ cấu (restructure).
P/S: Như trường hợp thằng SVB (Silicon Valley Bank) ở Mỹ, nợ xấu gần 0% mà vẫn tòe (sụp). Trong khi ông VP (Vietcombank) nhà mình nợ xấu 6-7%, nhưng cân đối kiểu đó ngàn năm sừng sững. Đừng để ý nợ xấu, mà để ý tài sản có khác (other assets), ví dụ SCB chiếm 30% cân đối luôn. Nợ xấu thì cơ cấu được, nhưng cơ cấu lại làm tài sản có khác bị đùn lên tương đối. Case TCB (Techcombank) thì lại khác nhóe. UPAS LC (l/C thanh toán chậm) nữa, mệt lắm!

Bài viết khác
