Chuyện Trung Nam và NVL ở MB – Phần nổi của tảng băng chìm

Đã bảo rồi, không hiểu ALM (Asset-Liability Management – quản lý tài sản và nợ), không hiểu hoạt động của bank (ngân hàng), không hiểu AMC (Asset Management Company – công ty quản lý tài sản), thì làm sao hiểu được chuyện phân loại không quan trọng bằng dự phòng, và dự phòng lại không quan trọng bằng toàn bộ Risk-Weight (RW – trọng số rủi ro) trên balance (bảng cân đối).
[Phân loại vs Dự phòng]
Cụ thể, ông có để nhóm 1 (nhóm nợ đủ tiêu chuẩn) thì ông có vay được tiếp ở ngân hàng khác không, hay không thể vay nổi? Ông để nhóm 1, nhưng đấy là phân loại, còn dự phòng thì tôi có khi đã dự phòng gần xong, ông sắp ra ngoại bảng (off-balance sheet) tới nơi rồi. Nên phân loại không quan trọng bằng dự phòng. Tránh phân loại chỉ làm đẹp đúng một tỷ lệ duy nhất là tỷ lệ bao nợ (coverage ratio – tỷ lệ bao phủ nợ xấu). Kỳ lạ là cái tỷ lệ bao nợ này lại cực kỳ hay xuất hiện trong report (báo cáo) của các công ty chứng khoán – những người chưa từng làm “bank” (ngân hàng).
[Dự phòng ở đâu?]
Dự phòng thì dự phòng ở đâu? Dự phòng trên cân đối cũng là dự phòng theo Thông tư 41 (TT41), nó tính trên phải thu, không phải trên dư nợ. Có giãn hoãn thì RWA (Risk-Weighted Assets – tài sản có rủi ro theo trọng số) vẫn phồng lên, đo RW nó vẫn thấy luôn. Nên xem thì phải xem nó ảnh hưởng toàn balance (bảng cân đối).
Nên hỏi thì phải hỏi cụ thể dự phòng bao nhiêu, chứ không hỏi phân loại bao nhiêu. Và câu hỏi tiếp là: Vậy thì ảnh hưởng tới RW toàn hàng (ngân hàng) không?
[Tảng băng chìm]
Không phải phần băng chìm nào cũng “giấu” được, mà xem nó ở đâu và ảnh hưởng như thế nào thì cần thông tin cụ thể hơn.

Bài viết khác
