Lấy lại chiếc ảnh hơn 1 năm trước

Để bàn về việc recover (khôi phục) một Bank (ngân hàng), mình sẽ không nói SCB có liên quan gì đến hệ thống nữa, vì câu trả lời đã rõ từ hơn 1 năm trước, khi SCB bị tuyên bố KSĐB (kiểm soát đặc biệt).
Đừng quan tâm con số tham ô, vì nó chỉ là một con số. Nó không có nghĩa Bank phải cover (bù đắp) đúng từng đó để sống sót, cũng không đồng nghĩa chúng ta mất trắng số tiền đó. Đơn giản, nó chỉ là con số.
Nói về xử lý một Bank yếu trong hệ thống, thì đã có tiền lệ từ lâu, bao gồm:
- Kiểm soát đặc biệt: Bank vẫn hoạt động bình thường, nhưng thanh khoản được tái cấp vốn từ SBV (Ngân hàng Nhà nước). SCB đã không có line (đường dây tín dụng) với hệ thống từ lâu, khách liên quan tới VTP (Vinpearl) chắc chắn cũng ít có line từ ngoài. Rủi ro của SCB đã được cô lập, nên hệ thống tài chính quốc gia vẫn an toàn.
- Xử lý tài sản: Đây mới là vấn đề đau đầu. SCB là case (trường hợp) mà Thống đốc đã nói rõ trước Quốc hội: “Chưa có tiền lệ.” SCB trước đây vốn là hợp nhất của 3 ông không khỏe (Ficom, Tín Nghĩa, SCB) từ thời chẳng có chuẩn mực gì. SCB trước khi KSĐB cũng chẳng khỏe, với 30% cân đối là phải thu (228/761 nghìn tỷ), chủ yếu nằm trong đất. Nhưng đất của SCB giờ khó thanh khoản, nên gần như tài sản của họ không có khả năng thu hồi. Vậy System (hệ thống) phải làm gì?
Theo cách xử lý của các CB (Central Bank - ngân hàng trung ương) trên thế giới: Ném lên cân đối của CB rồi tính tiếp. Mua lại hay bán cho VAMC (Công ty Quản lý tài sản) cũng chỉ là ném lên CB thôi. Mục tiêu là giữ cho các phần khác của Bank hoạt động bình thường, vẫn cho vay doanh nghiệp khỏe, tạo điều kiện tái cơ cấu, bán và thanh lý tài sản sớm nhất, dù khó khăn. - Kết thúc: Kết thúc của Bank 0 đồng thường là sáp nhập, nhưng sáp nhập thì lâu và khó. Bank 0 đồng vừa xấu, vừa mang tiếng, vừa ít khách, vì rủi ro trước kia tập trung, lấy đâu mà xử lý. Case khủng long như SCB thì đúng là chưa có tiền lệ. Xây Dựng, GP (GPBank), Ocean (OceanBank) còn làm mãi chưa xong, huống chi SCB.
Kết luận: Rủi ro của SCB đã được cô lập, không còn ảnh hưởng hệ thống. Mất tiền thì chắc chắn mất, nhưng bao nhiêu thì vài chục năm sau mới rõ. Nếu tòa Timesquare vẫn hoạt động, BĐS (bất động sản) ở phố đi bộ Nguyễn Huệ vẫn sống sót, thì đành chờ 10-20 năm.
Huarong Bond của Trung Quốc cũng phải kéo dài thời hạn xử lý và amortise (phân bổ dần) lên 15 năm, thì việc Việt Nam kéo dài kỳ hạn xử lý nợ xấu cũng không lạ. Điều chính là tài sản trong 10-20 năm đó được xử lý thế nào, để không thì quá lãng phí.

Bài viết khác
